Posted in Không phân loại

[Trấn hà] Chương 1: Lũ lụt

Chương 1: Lũ lụt

Đúng mười hai giờ trưa, Bản tin thời sự bắt đầu chiếu.

“Kính chào các vị khán giả, chúc mọi người buổi trưa tốt lành. Hôm nay là ngày 18 tháng 6 âm lịch, chủ nhật, chào mừng đến với chương trình Bản tin thời sự…”

“Tình hình lũ lụt ở tỉnh X huyện Giang Chi hiện đang được rất nhiều người chú ý, dưới đây, chúng ta hãy kết nối với phóng viên tại hiện trường, cập nhật thông tin của cô ấy, để biết được tình hình trực tiếp.”

Ngay sau đó, toàn quốc trên dưới ngàn vạn khán giả thấy được tất cả hình ảnh trên ti vi lập tức chuyển tới tỉnh X huyện Giang Chi.

Sóng lớn nối tiếp nhau nước lũ cuốn thành bùn nhão, mang theo sức mạnh phá hủy tất cả, vô tình quét sạch bốn phía. Tuy rằng lúc này mưa rơi rất to, hình ảnh của camera không rõ lắm, nhưng tất cả mọi người có thể thấy được dưới chân của phóng viên nước lũ đang tàn sát bừa bãi, chỉ còn có những ngôi nhà đã bị phá hủy.

Dòng nước đục ngầu phía dưới, ẩn giấu sau đó chính là nhà tan cửa nát của những người gặp phải bi kịch.

Tiếng mưa gió rất lớn, lại không lấn át che giấu nổi được tiếng la lên của quân viện trợ ở xa xa, còn có tiếng hai ba người dân kêu khóc.

Một trận gió lớn thổi tới, thổi rơi mũ che mưa của nữ phóng viên, cũng thấm ướt toàn bộ tóc của cô. Bất chấp đội lại mũ lần nữa, nữ phóng viên cầm microphone, tiện tay lau mặt một cái, “Xin chào tất cả mọi người, tôi là phóng viên Giang Ninh, sau đây tôi sẽ mang tới tình hình thực tế của cơn hồng thủy tại huyện Giang Chi. Dưới chân tôi đang đứng đây, là chiếc cầu bằng đá duy nhất ở huyện Giang Chi không bị sụp vỡ, bên cạnh tôi là tất cả tình hình của dòng thác lũ đang tàn phá bừa bãi.”

“Hiện tại mưa lớn đã duy trì liên tục năm ngày năm đêm, lượng mưa mỗi ngày đạt tới hai trăm năm mươi milimet, nhưng mưa vẫn không có dấu hiệu dừng lại, tất cả cửa nhà ở toàn bộ huyện Giang Chi đều không tránh khỏi, toàn bộ đều bị sụp đổ hủy hoại…”

Không biết là nước mưa rơi vào mắt hay là thấy tình cảnh này trong lòng cảm thấy khó chịu, trước ti vi khán giả đều có thể thấy rõ ràng, trong màn hình viền mắt nữ phóng viên đỏ bừng.

Vì để cho khán giả nhìn thấy rõ một chút, nữ phóng viên vẫy vẫy tay về phía camera, cố gắng để màn hình kéo gần hơn.

Âm thanh của dòng nước lũ càng phát ra rõ ràng, không ai nghe thấy được lúc này có tiếng rạn nứt rất bé.

Một bên cứu giúp xong xuôi, mới vừa thở hổn hển hai cái đội quân viện trợ lại nhìn thấy cầu đá bắt đầu không ngừng rơi ra những hòn đá nhỏ, trong lòng nhất thời tràn ngập dự cảm bất thường. Không hề do dự, bọn họ một bên chạy về phía bên kia, một bên khàn cả giọng la to: “Mau xuống đây, cây cầu sắp sụp!”

Nhưng mà nhiều ngày cứu viện, không có dụng cụ hỗ trợ, tìm người đều là dùng tiếng gọi, hiện tại tiếng của bọn họ đã khàn đến mức không nghe thành tiếng, rất giống như bị giấy ráp mài, cơ hồ như muốn chảy ra máu.

Nhưng chỉ có như vậy, nữ phóng viên và người quay phim trên cầu cũng không có khả năng nghe được mấy người đang chạy như điên tới hô cái gì trong miệng.

Nước lũ vô tình ở phía sau thể hiện đồng loạt cảnh tượng vô cùng nhuần nhuyễn, chưa đến mười giây, cầu đá liền ầm ầm sụp xuống.

Nữ phóng viên và người quay phim mở to hai mắt nhìn, bọn họ theo bản năng nghĩ phải bắt được chút gì, nhưng hồng thủy không cho bọn họ mảy may cơ hội.

Camera rơi vào trong nước, màn hình trở nên hỗn loạn cực kì.

Nước sông gào rít giận dữ đột ngột dâng lên sau đó nuốt chửng hai người, một chút bọt nước cũng không văng lên, vẫn như cũ vô tình lao nhanh về phía trước.

Đây không phải là Bản tin thời sự đầu tiên lúc phát sóng trực tiếp xảy ra việc ngoài ý muốn, nữ phóng viên và người quay phim cũng không phải hai người duy nhất gặp phải tình hình nguy hiểm, nhưng vào giờ khắc này, bọn họ tác động được đến những người đang xem ti vi ngoài kia, có được sự thương tâm của mọi người.

Một người đang ăn cơm trưa để bát đũa xuống, lặng lẽ siết chặt nắm tay.

Vô luận có phải trải qua lũ lụt hay không, hiện tại đã biết, thứ này rốt cuộc tàn nhẫn đến mức nào.

“Tắt ti vi đi bố, hôm nay không xem nữa. Còn có lên mạng online tìm kiếm một chút cái cô nữ phóng viên kia và người quay phim đi theo cô ấy, xem bọn họ có… người thân không, để sau này có nên tổ chức quyên tiền gì gì đó không.”

Bởi vì là tình huống bộc phát, màn hình ti vi lại cắt đến hình ảnh trong nhà của Bản tin thời sự, nhưng khán giả cũng không có tâm tư xem tiếp nữa.

Rất nhiều gia đình, đều đang bàn luận về sự việc phát sinh.

Tuổi tác đương chớm xuân như cô nữ phóng viên đó, thực sự là đáng tiếc.

Lúc này, vô số người đang thổn thức, than tiếc, bọn họ xem ra, hai người kia đều đã bị tuyên án tử hình, không có khả năng sống sót.

Bên kia.

Mấy người ở quân viện trợ trơ mắt nhìn hai người rơi vào trong nước, trong đó có hai người lúc đấy thân thể như nhũn ra, ngồi bệt xuống đất.

“Đội trưởng, lại thêm hai người…” Một nhân viên cứu hộ thoạt nhìn chỉ mới vừa hai mươi tuổi không nhịn được, trong giọng nói có chút nghẹn ngào.

Đối với bọn họ mà nói, không có chuyện gì làm bọn họ đau khổ hơn chuyện này.

Bọn họ tới đây để cứu người, không phải là đến xem từng mạng người cứ dần dần dần dần biến mất.

Một nhân viên cứu hộ lớn tuổi hơn hung hăng lau mặt một cái, cắn răng nói, “Khóc cái rắm, đứng lên. Bên kia còn có nhiều thôn dân như vậy, phải đưa đi trước khi trời tối, mọi người nhất định phải đưa bọn họ đến nơi an toàn!”

Vì tốc độ dòng chảy hiện tại ở nơi này, rơi vào đó, hoàn toàn không có khả năng sống sót.

Tuy rằng phán đoán như thế, nhưng việc xảy ra ở trước mắt, anh không thể thờ ơ mặc kệ, đây là sứ mệnh của mỗi một nhân viên cứu hộ.

Có lẽ là nghĩ đội trưởng có ý nghĩ đó, mấy người nhân viên cứu hộ gắt gao kéo quần áo anh lại, “Đội trưởng, anh muốn làm gì? Hai người kia tuyệt đối không có khả năng cứu được nữa!”

“Cái này cũng không chắc chắn, mấy ngày hôm trước không phải có một cô bé mười tám tuổi rơi xuống nước, cuối cùng không phải đã cứu được rồi sao.” Người nhân viên cứu hộ lớn tuổi khoát áo, không để ý chút nào nói.

“Đừng cản tôi, trên người chúng ta gánh vác trách nhiệm gì, mấy người nên biết!”

Câu này lời vừa nói ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Một người nhân viên luôn luôn im lặng không nói gì liếc mắt nhìn chiến hữu, sau đó thừa dịp bọn họ không có phản ứng gì, chạy thật nhanh về phía bờ sông. Cắn răng, anh ta nhắm mắt lại, “Tùm” một tiếng nhảy vào trong nước.

“Lão tam!”

Còn lại mấy người nhân viên khác ngực co thắt lại, quá sợ hãi.

Phùng Chử vừa tới huyện Giang Chi, đập vào mắt đầu tiên là cảnh tượng này.

Nước sông đang xiết mạnh như vậy, người này nhảy xuống không phải là muốn chết sao?!

Một mạch chạy điên cuồng đến ven bờ dòng nước lũ, nhìn thấy một người nhân viên lớn tuổi thẫn thờ như đang muốn nhảy xuống, một tay chặn ngang níu anh ta lại,  sau đó ném một cái. Đón lấy, Phùng Chử trầm giọng cảnh báo cảnh cáo toàn bộ nhân viên ở đây, “Đừng có nhảy bậy nữa!”

Nói xong, cô nhẹ nhàng nhảy xuống, trong nháy mắt rơi vào trong nước.

“Cô gái!”

Không bận tâm mấy người ở trên bờ đang nôn nóng gọi to, Phùng Chử bơi sâu thêm xuống nước.

Cảm giác được dòng nước quấn, Phùng Chử nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cút ngay!”

Rất nhanh, quanh thân cô thoải mái hơn một chút, cũng không phát hiện được xíu xiu chút lực cản của dòng nước.

Ra sức bơi về phía trước, so với tốc độ dòng thác lũ còn phải nhanh hơn không ít, rốt cuộc, ở cách đó không xa, Phùng Chử lặn xuống thì nhìn thấy một góc áo rằn ri vô cùng bắt mắt.

Advertisements
Posted in Thư viện

[Mở hố] Trấn hà – Tôi Thích Ăn Quả Măng Cụt

Tên truyện: Trấn hà

Tác giả: Tôi Thích Ăn Quả Măng Cụt

Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, hào môn thế gia, linh dị thần quái, nữ cường, HE

Tình trạng: Hoàn 174 chương

Nguồn convert: Wikidich

Editor: Giang

Designer: Mễ

Văn án:

“Tỉnh X hiện đang mưa rơi xối xả, sông Mẫu Thân có nguy cơ bị vỡ đê, xin hỏi cô tại sao lại lựa chọn đúng lúc này đến du lịch?” Phóng viên cầm microphone giơ lên phỏng vấn người trước mặt.

Phùng Chử liếc mắt nhìn phóng viên, “Chỉ cần là nước còn sợ tôi, sau khi tôi tới, ở đây sẽ không còn lũ lụt xảy ra nữa.”

Khán giả cả nước: “Ha ha, mặt mũi lớn thật!”

Ngày thứ hai, nước thật sự rút.

Khán giả cả nước: “…”

Phùng Chử bày tỏ, làm một con Thiết Ngưu trấn sông thành tinh, đề phòng cả nước trên dưới lũ lụt tràn lan, cô không thể thoái thác trách nhiệm!

Bùi Sâm gặp gỡ Phùng Chử về sau phát hiện, thể chất đặc biệt của anh được chữa khỏi!

Edit với mục đích phi lợi nhuận chưa được sự đồng ý của tác giả.

Bản edit chỉ được đăng duy nhất tại https://chuaniemvui.wordpress.com/

Mục lục

Chương 1